Gau map de thuong
| "Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ (Mẹ Lê Thị Cụt, 81 tuổi, thăm con là liệt sĩ Nguyễn Văn Đây ở nghĩa trang liệt sĩ TP.HCM vào ngày Tết Mậu Tý) - Ảnh: N.C.T |
| “Đôi tay cảm nhận nhịp con thở (Một người mẹ đang vỗ về đứa con bị bệnh... Ảnh chụp tại phòng cách ly Bệnh viện Nhi Đồng 1) - Ảnh: N.C.T. |
Trên đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng này: có một người mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.
| “Nếu có đi vòng quả đất tròn (Ảnh chụp tại Bệnh viện Từ Dũ, một người mẹ đang ấp ủ đứa con sinh thiếu tháng bằng phương pháp kangaroo) - Ảnh: T.T.D. |
Sau khi video clip về một bà cụ bị đứa con trai già tát tai phát lần thứ hai trên nhà đài, tôi chuyển sang kênh khác. Điều ấy liệu có thật không, tôi chưa rõ, nhưng nó làm tôi bàng hoàng đến mức muốn nhìn thấy hình ảnh gì đó tương phản một chút cho đỡ sốc, cho nguôi ngoai nỗi xót xa trong lòng, vì tôi cũng là một người mẹ.
Tình cờ, trong khi lang thang tìm những hình ảnh khả dĩ an ủi, tôi nhìn thấy cảnh một con voi xiếc trở dạ trên kênh Discovery.Trong cơn thúc đẻ, con voi cái vẫn đứng với một chân bị xích và nó liên tục xoay trở, lắc mình cùng những tiếng kêu rên đau đớn… Vậy rồi một cái bọc lớn tướng từ từ rơi ra, tiếp theo là xối xả máu. Ngay tắp lự, mẹ voi rà cái vòi lăng xăng của mình xuống chú voi con đang ngọ nguậy trong bọc, giữa lúc máu sản vẫn tuôn từng đợt…
Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...
Rất hay quan sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu.
Tại sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nằm lòng phương ngôn ấy cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ ấy con phải khác mình, chúng phải được đổi đời. Còn chữ hiếu cho riêng mình có cũng được, không có mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...
Ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng đường sum họp, và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng lão...
Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều. Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người con có thể vung tay tát và thét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”. Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã “chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...
| "Mẹ ta không có yếm đào (Một người mẹ đang mưu sinh ở xã Tân Thạnh, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long) - Ảnh: GIA TIẾN |
Rồi chúng ta sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có ngày trở lại. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, má tôi đã ra người thiên cổ năm năm nay rồi... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như tôi khi chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng thốt nhận ra mình không còn má để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Không gì bù đắp nổi khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa rồi.
DẠ NGÂN
Gửi tặng mẹ
Mẹ yêu con vì con là một đứa trẻ nghịch ngợm, mẹ soi trong đó và bắt gặp tuổi thơ mình.
Những chiều đi mẫu giáo về, khi mẹ úp mặt vào tóc con để hít hà cái mùi sữa thơm tho, mùi da thịt bụ bẫm, con hay ngây thơ hỏi mẹ : "Mẹ yêu Chíp xù hả. Tại sao mẹ yêu con ?".
Câu hỏi ngây thơ thế. Mẹ yêu con vì con là con của mẹ, vì mẹ là mẹ của con, vì con là tác phẩm của mẹ. Có phải chỉ đơn giản thế không nhỉ ?
Còn nhiều lý do nữa chứ, thật nhiều lý do để mẹ cứ phải tranh đấu tư tưởng mãi mới cho con đi học, phải tự nhủ một cách đao to búa lớn rằng "vì tương lai tươi đẹp của con cái", mẹ mới gửi Xù đi mẫu giáo được. Có con ở nhà, nghe con thỏ thẻ, được ngủ trưa cùng con, thấy bàn tay con nhỏ xíu đặt trên người mẹ, mẹ ấm áp làm sao, mê hoặc làm sao.
Mẹ yêu con vì con là một đứa trẻ nghịch ngợm, mẹ soi trong đó và bắt gặp tuổi thơ mình. Mẹ yêu con vì con tham ăn như ngày xưa của mẹ ấy, tham ăn một cách ngây thơ. Con tham ăn đó nhưng cũng rất thảo ăn, chưa bao giờ con quên giành phần cho chị. Hai mẹ con đi mua sắm cái gì, dù là một cái bánh nhỏ, con cũng nhắc mẹ "mua cho chị hai".
Bao nhiêu lần một ngày khi con ở nhà với mẹ, con phải úp mặt vào tường. Cái nhà khi con ở nhà luôn luôn như một bãi chiến trường, mẹ dọn không sao kịp, đôi khi mệt phát cáu. Nhưng khi áp tải con ra góc nhà, bắt con úp mặt vào tường rồi, mẹ quay đi lại tủm tỉm cười : con quen thuộc với cái tường y như mẹ hồi nhỏ. Cái tường nhà bà ngoại hồi xưa, nơi mẹ bị phạt, chi chít vết bẩn, vết bàn tay, đôi khi có cả vài cái hình người vẽ theo kiểu củ khoai cắm tăm (nếu mẹ kịp giấu trong người một cái bút chì) ... mẹ yêu con vì mẹ được soi mình trong đó. Nó làm mẹ vui và có thể quên hết sầu muộn, đắng cay.
Mẹ yêu con vì con hát dở nhưng hát to và hồn nhiên. Mẹ yêu con vì con thích trò chơi trốn tìm, cứ gọi đi tắm là mẹ lại thấy hai hột nhãn tròn xoe lén lút nhìn mẹ từ trong phòng tắm. Khi bị mẹ phát hiện, con cười như con thỏ trong phim "Hãy đợi đấy", tiếng cười giòn tan và trong veo ...
Mẹ yêu con vì những thứ kỳ quái và riêng biệt con tạo ra trong thế giới của con. Mẹ yêu con vì con chẳng bao giờ gọi mẹ là mẹ, mà lại gọi mẹ là a chao, rồi tự xưng là mần chao. Mẹ chẳng biết a chao là gì, có lần mẹ hỏi tại sao con lại gọi mẹ như thế, con chỉ cười bẽn lẽn rồi thỏ thẻ : "Yêu mẹ, thích gọi mẹ là a chao". Ừ, nếu là yêu mẹ, con gọi gì cũng được. Thế cho có thế giới riêng biệt của mẹ và con, con nhỉ.
Mẹ yêu con vì mẹ biết chiều nay, khi mẹ đến đón con, mẹ biết con đang bị úp mặt vào tường với vô số khuôn mặt mà mẹ đã quen thuộc khác. Và khi mẹ đến, con sẽ quay ra nhìn mẹ hớn hở, sẽ vui vẻ chào cô và đeo ba lô đi về với khuôn mặt vui tươi, như chưa hề bị phạt. Chị con hay đùa là con lạc quan trong mọi hoàn cảnh.
Mẹ yêu cảnh con tảng lờ đi ra xa xa vờ vịt chơi xích đu để trong này mẹ đứng nghe cô Vui kể tội con, gọi con là đông vật hoang dã và câu cuối cùng là "gớm, tôi sợ con bà, đúng là mẹ nào con nấy".
Con lấm lét và cố cười với mẹ khi mẹ quay ra chỉ chỉ tay vào mặt con lắc đầu. Và trái tim mẹ reo vui khi con bắt đầu câu chuyện của một ngày theo kiểu đánh trống lảng : "A chao ơi, hôm nay thằng Quang màu xanh đánh nhau với mần chao, mần chao khóc ...".
Con là vậy đấy, lớp con có hai thằng Quang, và con hồn nhiên đặt cho hai đứa những cái tên : thằng Quang màu xanh, thằng Quang màu vàng, hai cái tên ấy thay đổi liên tục theo màu áo chúng nó mặc. Đến bấy giờ mẹ vẫn chưa nhận ra đứa nào với đứa nào vì mỗi một hôm chúng nó đi học, quần áo lại một màu khác nhau. Mẹ chỉ thấy rằng những lúc đó, mẹ phì cười và cảm thấy yêu con vô bờ bến.
Mẹ yêu con thì còn nhiều lý do lắm, có những cái rất trọng đại và có những cái rất vớ vẩn. Có cần kể hết ra đây không nhỉ, hay chỉ cần biết có con và chị con, mẹ vui, mẹ hạnh phúc và có thể đi qua vạn nẻo đường.
báo Dân Trí